Kỳ IV - Những Nẻo Đường | Tỳ-khưu Chơn Tín | Theo Dấu Chân Phật
Автор: Ngọa Tùng Am
Загружено: 2024-06-05
Просмотров: 1654
Описание:
Ngày 21 tháng 12 năm 2022
“Độc hành với cô đơn,
Như là loài tê giác;
Để gần với mình hơn!”
Tiếp nối con đường là những con đường. Khi bàn chân đau, bạn sẽ thấy dặm trình trở nên xa ngái, đau nối thêm đau, trông thấy cái gì cũng làm ta khó chịu, bực bội… Cây cối ven lộ sao mà lưa thưa bám đầy bụi bẩn, cành khô gãy mục không ai dọn, rác thì khắp nơi, bầu trời thì mờ đục, nhìn đến cuối trời cũng chẳng có một tẹo mây, mấy con quạ đen sao mà ồn ào lắm thế!
Sư phụ cho tôi mấy câu thơ từ ngày còn bé, lúc đó tôi phá phách, đi học thì lắm bạn, bạn bè lên chùa chơi miết rồi tôi cũng trốn đi chơi cùng. Hồi ấy, tôi gầy đen nhẻm, cầm mấy câu thơ không hiểu gì, nhưng tôi vẫn giữ đến giờ:
“Độc hành với cô đơn,
Như là loài tê giác,
Để gần với mình hơn!”
Nhiều năm sau, khi có thêm chút hiểu biết, tôi mới hiểu về lời thơ của Sư phụ. Tôi nhờ người thêu bài thơ Haiku ấy lên mặt trong túi xách, chỉ mình mình thấy thôi. Bài thơ luôn nhắc nhở tôi phải lấy đó làm kim chỉ nam cho con đường hành đạo. Thế rồi, đôi bàn chân lại tiếp tục lang thang dặm thẳm để tìm lại chính tôi. Đã quá lâu rồi tôi “đã không độc hành với cô đơn” mà thường rời xa chính mình. Cất bước trong im lặng để mọi thứ lắng yên, chỉ quan sát thôi, tôi học được nhiều điều.
Một mùi hương quen thuộc đâu đó thoảng qua, tôi nhớ ngay chén nước mắm với ít ớt bột, có thêm xíu tóp mỡ. Ngày ấy mỗi khi ăn, tôi cố vớt phần nổi trên chén vì nó béo, tôi thì thích ăn béo. Từ khi còn nhỏ xíu, mỗi khi nhà có thịt không bao giờ tôi ăn nạc, chỉ ăn mỡ. Có hôm nhà hàng xóm mổ heo, mẹ nấu cho tôi ăn một bữa thỏa thích; tôi ăn hết đâu tầm tám lạng thịt mỡ, sau đó cùng lũ bạn đi hái trái thù lù (tầm bóp) để ăn; ăn xong tôi bị nôn, vậy mà vẫn không sợ thịt mỡ. Lúc ấy tôi chưa đi học mẫu giáo, đâu đó tầm bốn, năm tuổi. Mà tôi có học mẫu giáo đâu nhỉ, lúc bảy tuổi tôi vào luôn lớp một. Cái số tôi cũng lạ, tiểu học, mỗi năm tôi học một trường, vậy là cấp một tôi học những năm trường, tính nghịch ngợm của tôi thế đó, không ai chịu nổi.
Ôi, lại nhớ! Tôi nhớ bát bánh canh gạo của cô làng bên, thường gánh đi bán mỗi sáng. Một bát chỉ năm trăm đồng nhưng tới giờ tôi vẫn không thể nào quên hương vị của nó, dù rất nhiều lần tôi ăn lại bát bánh canh của chính tay cô ấy nấu nhưng vẫn không tìm lại được hương vị xưa, cái hương vị ngon ngất đã in đậm trong ký ức. Phải chăng miếng ngon trong tuổi thơ nghèo khó luôn là miếng ngon nhất đời!
Trên đường đi, tôi thấy người ta bán đường bát, ký ức xưa lại ùa về. Thuở bé, mỗi khi bà đi chợ về mua đường kho cá, lựa lúc bà không để ý tôi thường cắn trộm. Tôi nghĩ chắc bà không biết và khoái chí thấy mình thiệt thông minh. Sau này lớn hơn một chút tôi mới biết, thực ra bà vờ không hay chứ vết răng sữa cắn vẫn còn nguyên trên cục đường đó, còn ai cắn ngoài tôi. Tôi lại thấy nhớ bà. Tôi dừng chân mua đường dâng chư Tăng. Mong bà tha thứ lỗi lầm tuổi thơ mà chở che tiếp bước cho tôi!
Bên đường, có mấy hàng quán xác xơ treo vài quả chuối và mấy loại trái cây bụi bẩn heo héo, nhưng sao trông vẫn ngon, cơ thể bắt đầu thiếu chất rồi thì phải? Vội đi nhanh thêm xíu, tôi mua thùng cam cúng cho cả đoàn, ai cũng hoan hỷ. Thấy trưởng đoàn nhìn mấy quả dừa, tôi lại vội bước mau, hiểu ý tôi muốn mua để cúng, vị ấy nói vọng theo:
Chơn Tín đừng mua, nặng đấy!
Tôi giả vờ ngu không hiểu tiếng Thái, mua mấy quả cúng, vị ấy cười lắc đầu. Tôi tự thưởng cho mình một trái, uống vào nước chua lè, tôi cũng lắc đầu cười.
Bên kia đám ruộng, hai người phụ nữ và một em bé đang tát nước bắt cá, em bé lăn lộn trong đám sình trông rất vui vẻ, tôi thấy mà thương. Hình ảnh nhóc con lại đưa tôi về tuổi thơ, tuổi thơ đầy ắp tội lỗi; không một buổi trưa nào chịu ngủ, tôi cùng lũ bạn đi hái trộm hoa quả khắp xóm, từ quả non cho tới quả già; rồi cả đám lại đi bắt cá, bắt cua, bắt châu chấu, cào cào. Mẹ tôi thấy thế nào cũng tặng cho tôi một “combo” cán chổi. Giờ, thi thoảng ngồi thiền, hình ảnh những con châu chấu gãy rời chân hiện ra khiến tôi kinh sợ đến hãi hùng! Mình thật là độc ác!
Tôi không chối bỏ quá khứ, tất cả dù xấu hay tốt đều là tôi cả. Chỉ là hiện tại, những hành động đó tôi không bao giờ làm nữa. Những thứ tưởng như đã quên tự lúc nào cứ chợt hiện về, hiện về… Tôi lặng im xem cuốn phim tuổi thơ đời mình.
Hình ảnh vị Sư bặm môi cà nhắc cất bước, tôi thấy thương và kính phục quá. Tôi lại nhớ những huynh đệ khi nhỏ cùng lao động vất vả, tay chân bị đứt chảy máu, chỉ nhai lá cây đắp qua loa, lại làm tiếp. Có vị Sư đệ đi làm cùng tôi bị rắn cắn, anh em garo vết thương xong, lại lo lắng đủ thứ, nhưng vị ấy thì cà nhắc từ trên núi đi xuống, cười cười nói:
Bình thường, ăn thua gì đâu.
...
Quý vị có thể đọc/nghe sách thông qua các nền tảng sau:
https://open.spotify.com/show/3LVXg7b....
https://waka.vn/.../theo-dau-chan-pha....
huyenkhongsonthuong.app.web
Повторяем попытку...
Доступные форматы для скачивания:
Скачать видео
-
Информация по загрузке: