LỠ KẸP NÁT CÁI ẤY CỦA NAM THẦN TRÙM TRƯỜNG - Sờ nắn cực kì mềm tay | Núp Lùm Mlem
Автор: NÚP LÙM MLEM
Загружено: 2026-01-24
Просмотров: 15
Описание:
Ngoại truyện: Lục Hàn Phong nói không phải tự luyến chứ? Cái mặt của tại hạ đây từ hồi còn mặc quần thủng đít đã là một thứ vũ khí hủy diệt hàng loạt. Lũ bánh bèo bu quanh tôi còn đông hơn ruồi bâu. À mà thôi. Tại hạ thấy vô vị cực kỳ, rốt cuộc cũng chỉ là một lũ mê giai nông cạn, ham hố cái vẻ ngoài đẹp tựa tiên ông dáng trần của mình thôi chứ gì.
Biết bên trong tại hạ là một thằng dâm dê thế nào không? Mà đã đòi yêu nông cạn lên tới đại học Vân Kinh, số lượng phi tần muốn lọt vào mắt xanh của tại hạ còn đông hơn quân Nguyên. Hết cách để dẹp loạn hậu cung và những màn xã giao phiền phức, tại hạ buộc phải bật chế độ mặt lạnh như tiền, thần thái như vừa mất sổ gạo.
Quả nhiên, chiêu này hiệu nghiệm vãi linh hồn. Rất nhanh, giang hồ đã ban cho tại hạ mỹ danh tảng băng di động Bắc Cực. Lũ con gái từng nhao nhao đòi đẻ con cho tại hạ cũng tự động dập lửa. Xung quanh bỗng yên tĩnh lạ thường, tại hạ bắt đầu hưởng thụ cuộc đời sinh viên thanh đạm. Nhưng tại hạ không thể ngờ cái định luật quả báo ghét của nào trời trao cô ấy nó lại vận vào mình nhanh như cách người yêu cũ trở mặt.
Lần đầu diễn kiến nữ vương của lòng tôi là ở thư viện. Nàng ngồi đó, an tĩnh như một pho tượng Phật bà, gương mặt trong veo như nước cất, đôi môi mọng chím như đang mời gọi người ta tới trà đạp. Chỉ một cái liếc mắt, toàn bộ Hóc Môn trong người tôi bỗng đồng loạt khởi nghĩa.
Đúng lúc đó, một thằng được dâu mặt mụn nào đó lân la tới gạ gẫm. Tôi đã nghĩ mình sẽ được chứng kiến cảnh một con nai tơ ngơ ngác, mắt chớp chớp, má ửng hồng. Ai mà ngờ. Nữ vương của tôi khẽ nhíu mày, phun ra một câu còn lạnh hơn cả tâm hồn của mấy đứa cho vay nặng lãi: “Đây là thư viện, không phải cái động bàn tơ cho mấy người tới tán tỉnh. Biến!”
Thằng kia xám ngoét mặt mày rồi cút thẳng. Cái sự tương phản chết người ấy, trời đất ơi. Trái tim già cỗi của tại hạ bỗng dưng rung lên bần bật như trúng phải tả. Dung dăng dung dẻ, sau đó tại hạ bắt đầu công cuộc trồng cây x phiên bản rình dập chuyên nghiệp. Biết tên nàng là Lâm Tịch Nhiên. Ôi cái tên nghe thôi đã thấy nước non giạt gào. Tại hạ yêu chết mất.
Khốn nạn thay, mỗi lần tại hạ bày binh bố trận để tình cờ gặp mặt, nàng đều lướt qua tôi như lướt qua một đống phân chó ven đường. Nàng thực sự không có một tí hứng thú nào với cái mặt tiền của tại hạ. Sau này dưới trăm phương ngàn kế, cuối cùng tại hạ cũng lừa được nàng add ní. Nhưng nàng để tôi mốc meo trong danh bạ như một món đồ hết hạn.
Chúng tôi chẳng có một sợi dây liên kết nào. Cho tới một hôm, nàng ban ơn mưa móc, đăng một cái status khoe con mèo bông mặt ngu mới tậu, đêm nào cũng ôm nó ngủ mới chịu cơ. Trời đất quỷ thần ơi, ngay khoảnh khắc đó tôi gato với một con mèo nhồi bông. Dựa vào cái mả mẹ gì mà một con vật vô tri mặt đần thối lại được hưởng cái diễm phúc đó, được nàng ôm ấp, được hít hà mùi hương cơ thể thiếu nữ của nàng – mùi da thịt non mịn, ngọt ngào khiến người ta say mê.
Còn tại hạ, một nam nhân khí phách ngời ngời, lại còn không có tư cách để nàng liếc cho một cái. Đêm đó, tôi đã quỳ gối trước bàn thờ tổ tiên, khóc lóc van xin: “Ông bà ơi, làm ơn biến con thành con mèo bông mặt ngu đó đi. Con muốn được nàng ôm, con muốn được chui rúc vào lòng nàng mỗi đêm. Và quan trọng nhất phải để cho nàng nghe thấy tiếng gào thét từ tận đáy lòng con. Tịch Nhiên ơi, anh muốn em mân mê.”
Повторяем попытку...
Доступные форматы для скачивания:
Скачать видео
-
Информация по загрузке: