"ĐẮNG ĐỦ RỒI...ĐỜI ƠI" - Dược sĩ Nguyễn Quốc Tuấn (MV Tâm sự độc quyền)
Автор: CHÂN THIỆN MỸ BÁCH NIÊN
Загружено: 2026-01-30
Просмотров: 1858
Описание:
"ĐẮNG ĐỦ RỒI...ĐỜI ƠI" - Dược sĩ Nguyễn Quốc Tuấn (MV Tâm sự độc quyền)
Tôi ngồi đếm lại… mấy vết đồi mồi trên tay
Mỗi vết là một năm… đổi bằng một ngày thở dài
Ngoài hiên mưa rơi chậm giống đời tôi… lúc về chiều
Chén trà nguội từ bao giờ mà tôi chưa kịp uống cho nhiều
Tôi đã sống… như ngọn đèn soi đường cho cả nhà đi
Còn mình đứng trong bóng tối quen rồi… chẳng nói năng chi
Tôi gom hết phần no ấm để con cháu khỏi lấm lem
Đến lúc lưng còng mới hiểu mình đã quên… giữ phần mình
Có những đêm tôi hỏi cái bóng trong gương
Rằng: “Cả đời chịu đắng… có đáng không?”
Nếu được đổi lại… một lần tuổi trẻ
Tôi xin giữ… một chút cho tôi
Không cho hết… không tin hết…
không đặt tim vào tay người vội
Có đứa đi ngang đời tôi mang theo hai chữ “biết ơn”
Rồi để rơi ngoài cổng gió như chưa từng gọi tôi là “ơn”
Có bữa nằm nghe dạ dày đau mới biết giận cũng thành bệnh
Có bữa tim đập trong đêm mới hay… buồn cũng giết mình rất nhanh
Tôi đã ký quá nhiều bản hợp đồng trong đầu
Cho đi mà cứ đòi đời trả lại phía sau
Tôi tưởng thương là sẽ được thương
Tôi tưởng hiền là không bị lãng quên
Đến khi tóc bạc mới học được một điều
Người ta thay lòng không phải vì tôi tệ
Mà vì… lòng người vốn ngắn
Chỉ có nỗi đau là ở rất lâu
Tôi giận họ…
Rồi tôi giận luôn cả chính tôi
Vì đã dùng lỗi lầm người khác để trừng phạt trái tim mình suốt mấy chục năm trời… Thôi thì… đời đắng cũng được…
Tôi xin giữ… phần còn lại cho những ngày thở không đau
Không cần ai nhớ không cần ai trả
Chỉ cần… lòng này… yên…
Mưa vẫn rơi… trà vẫn nguội…
Nhưng tay tôi… đã thôi run…
Tôi đã viết bài hát này từ cảm xúc sau khi nhận đc cuộc điện thoại của 1 người chú vừa là bệnh nhân vừa là người thân: Có những bài hát không được viết ra để nổi tiếng.
Nó được sinh ra… khi một người già ngồi một mình trong đêm mưa,
đặt chén trà xuống bàn…
và bỗng nhận ra:
cả đời mình đã quen để trà nguội,
chỉ vì mải lo cho người khác uống trước.
Bài hát này ra đời từ những cuộc gọi rất khuya.
Từ những người mẹ, người cha đã sống trọn một đời vì con,
đến khi lưng còng mới chợt hỏi:
“Ủa… vậy còn mình thì sao?”
Nó không trách ai.
Không kết tội ai.
Chỉ là một lời thú nhận muộn màng
của một trái tim đã từng cho đi quá nhiều
mà quên mất giữ lại cho mình… một chỗ ấm.
Mỗi câu hát là một vết đồi mồi.
Mỗi nốt nhạc là một lần nuốt ngược nỗi buồn vào trong.
Không bi lụy.
Chỉ là thật.
Nếu bạn nghe thấy chính mình trong bài hát này,
xin đừng xấu hổ.
Vì điều đó không có nghĩa là bạn yếu đuối…
mà là bạn đã sống quá tử tế.
Và nếu khi bài hát kết thúc,
bạn đặt tay lên ngực
và thấy lòng mình nhẹ hơn một chút,
thì ca khúc này đã hoàn thành sứ mệnh của nó.
Không phải để ai nhớ ơn.
Chỉ để bạn nhớ…
là từ hôm nay,
bạn được phép giữ lại phần còn lại cho mình.
(Một bản nhạc dành cho những ai đã từng sống vì người khác…
và đang học cách sống hiền với chính mình.)
Link podcast: • Cách Ds Nguyễn Quốc Tuấn vượt qua VỊ ĐẮNG ...
Music: “ĐẮNG ĐỦ RỒI...ĐỜI ƠI”
Copyright © 2026 Nguyễn Quốc Tuấn. All rights reserved.
Повторяем попытку...
Доступные форматы для скачивания:
Скачать видео
-
Информация по загрузке: