THỦ ĐOẠN HÃM HẠI Ê-TIÊN - Mục sư Dương Quang Thoại - Công vụ 6:8-15; 7:1-16 – 30.07.2025
Автор: Dương Quang Thoại
Загружено: 2025-07-30
Просмотров: 2463
Описание:
Công-vụ các Sứ-đồ 6:8-15 – THỦ ĐOẠN HÃM HẠI Ê-TIÊN
8 Ê-tiên được đầy ơn và quyền, làm dấu kỳ phép lạ rất lớn trong dân. 9 Nhưng có mấy hội viên của nhà hội gọi là nhà hội của bọn được tự do, với những người quê ở Sy-ren, người quê ở A-léc-xan-đơ, cùng người Giu-đa ở xứ Si-li-si và xứ A-si, nổi lên mà cãi lẫy cùng Ê-tiên. 10 Song chúng không chống lại nổi với trí khôn người cùng với Đức Thánh Linh, là Đấng người nhờ mà nói, 11 bèn xui xiểm mấy người đặng nói rằng: Chúng ta đã nghe người nói ra những lời phạm đến Môi-se và Đức Chúa Trời. 12 Chúng xúi dân sự, các trưởng lão và các thầy thông giáo, rồi xông vào người, dùng sức mạnh bắt và điệu đến trước tòa công luận. 13 Chúng đặt ra những kẻ chứng dối, nói rằng: Người nầy hằng nói những lời phạm đến nơi thánh và luật pháp. 14 Vì chưng chúng ta đã nghe người nói rằng Giê-su ở Na-xa-rét nầy sẽ phá nơi đây và đổi tục lệ mà Môi-se đã truyền lại cho chúng ta. 15 Bấy giờ, phàm những người ngồi tại tòa công luận đều ngó chăm Ê-tiên, thấy mặt người như mặt thiên sứ vậy.
Một chấp sự “đầy ơn, quyền và làm dấu kỳ phép lạ!”
Thủ đoạn của những kẻ thua cuộc: xúi giục và chứng dối (vu khống).
Dân Do Thái đã hiểu sai về “một dân được tuyển chọn” – Họ được tuyển chọn để phục vụ và đưa người ngoại đến với Chúa, trong khi họ lại hiểu rằng chỉ có họ được xứng đáng còn các dân khác phải bị hủy diệt hoặc phải phục dịch cho họ. (Mục sư và các chức viên Hội-thánh có suy nghĩ gì về việc mình được lựa chọn)
Đối với dân Do Thái, 2 điều quan trọng nhất là đền thờ và luật pháp. Nhưng Ê-tiên nói rằng đền thờ sẽ qua đi và luật pháp chỉ là giai đoạn để đưa đến phúc âm. Nên họ không thể chấp nhận, quyết khử Ê-tiên.
Công-vụ các Sứ-đồ 7:1-7 – VỊ TỔ PHỤ RA KHỎI QUÊ HƯƠNG
1 Thầy cả thượng phẩm bèn hỏi Ê-tiên rằng: Có phải thật như vậy chăng? 2 Ê-tiên trả lời rằng: Hỡi các anh, các cha, xin nghe lời tôi! Đức Chúa Trời vinh hiển đã hiện ra cùng tổ chúng ta là Áp-ra-ham, khi người còn ở tại Mê-sô-bô-ta-mi, chưa đến ở tại Cha-ran, 3 mà phán rằng: Hãy ra khỏi quê hương và bà con ngươi, mà đi đến xứ ta sẽ chỉ cho. 4 Bấy giờ người ra khỏi xứ Canh-đê, rồi đến thành Cha-ran. Từ đó, lúc cha người qua đời rồi, Đức Chúa Trời khiến người từ nơi đó qua xứ các ông hiện đương ở. 5 Ngài chẳng ban cho người sản nghiệp gì trong xứ nầy, dầu một thẻo đất lọt bàn chân cũng không, nhưng Ngài hứa ban xứ nầy làm kỉ vật cho người và dòng dõi người nữa, dẫu bấy giờ người chưa có con cái mặc lòng. 6 Đức Chúa Trời phán như vầy: Dòng dõi ngươi sẽ ở ngụ nơi đất khách, người ta sẽ bắt chúng nó làm tôi và hà hiếp trong bốn trăm năm. 7 Đức Chúa Trời lại phán rằng: Nhưng ta sẽ đoán xét dân đã bắt chúng nó làm tôi, kế đó, chúng nó sẽ ra khỏi, và thờ phượng ta trong nơi nầy.
Trước Tòa Công luận, Ê-tiên nói lại lịch sử của dân tộc. Đối với ông, lịch sử không chỉ là những biến cố liên tục diễn ra, mà mỗi nhân vật, mỗi biến cố đều có những ý nghĩa đặc biệt.
Nói về Áp-ra-ham
(1) Ông là người đáp lại tiếng gọi của Chúa. Người của Chúa là người vâng lệnh Ngài dầu không biết hậu quả thế nào.
(2) Ông là người của đức tin. Không biết mình đi đâu nhưng tin rằng bước đi trong sự dẫn dắt của Chúa thì sẽ nhận được điều tốt nhất. Ngay khi ông không có con, vẫn tin rằng mình sẽ có dòng dõi được phước.
(3) Ông là người hy vọng. Dầu đến gấn cuối đời, ông vẫn không thôi hy vọng. Ê-tiên muốn nói đến sự cố chấp của dân tộc mình.
Công-vụ các Sứ-đồ 7:8-16 – DI DÂN XUỐNG AI CẬP
8 Đoạn, Đức Chúa Trời ban cho người sự giao ước về phép cắt bì. Ấy vậy, khi Áp-ra-ham đã sanh một con trai là Y-sác, thì làm phép cắt bì cho, trong ngày thứ tám; Y-sác làm phép cắt bì cho Gia-cốp, và Gia-cốp làm phép ấy cho mười hai tổ phụ. 9 Mười tổ phụ ghen ghét Giô-sép, nên bán qua xứ Ê-díp-tô; nhưng Đức Chúa Trời ở cùng người. 10 Ngài giải cứu người khỏi cảnh khó khăn, và cho đầy ơn và trí trước mặt Pha-ra-ôn, vua Ê-díp-tô, vua ấy lập người làm tể tướng cai quản xứ Ê-díp-tô và cả nhà vua nữa. 11 Bấy giờ, xảy có cơn đói kém trong cả xứ Ê-díp-tô và xứ Ca-na-an; sự túng ngặt lớn lắm, tổ phụ chúng ta chẳng tìm được đồ ăn. 12 Gia-cốp nghe bên Ê-díp-tô có lúa mì, thì sai tổ phụ ta qua đó lần thứ nhứt. 13 Đến lần thứ hai, anh em Giô-sép nhận biết người, và Pha-ra-ôn mới biết dòng họ người. 14 Giô-sép bèn sai rước Gia-cốp là cha mình và cả nhà, cộng là bảy mươi lăm người. 15 Vậy, Gia-cốp xuống xứ Ê-díp-tô, rồi chết tại đó, và tổ phụ chúng ta cũng vậy; 16 sau được đem về Si-chem, chôn nơi mộ mà Áp-ra-ham đã lấy bạc mua của con cháu Hê-mô quê ở Si-chem.
Ê-tiên nói đến Giô-sép. Với cuộc đời mà những điều là tai họa và tệ hại lại trở thành ơn phước và may mắn. Giô-sép là người có ân phúc và sự khôn ngoan.
(1) Ân phúc: Vẻ đẹp! Rất dễ để Giô-sép cay đắng về những gì mình gặp phải, nhưng ông vẫn giữ được nét đẹp của bản tánh.
(2) Khôn ngoan là hiểu được đường lối của Chúa. Nhìn thấy mọi việc đến trong đời mình bằng nhãn quan như Chúa nhìn thấy.
Повторяем попытку...
Доступные форматы для скачивания:
Скачать видео
-
Информация по загрузке: