#TIẾNG
Автор: #DẠ KHÚC THÌ THẦM LÍNH VÀ VĂN. THI. CA
Загружено: 2026-02-08
Просмотров: 52
Описание:
#TIẾNG ĐÀN GIỮA NGHĨA TRANG | Nhạc & Lời Thì Thầm qua tiếng hát Thì Thầm
Căn chòi hoang nép giữa nghĩa địa,
Mộ bia xếp lớp, phủ rêu phong.
Mái lá sụp nghiêng, theo năm tháng,
Vách tre mục nát, gió xuyên canh.
Ngày nắng cháy, đêm mưa dột mái,
Đất trời than, qua mỗi cơn giông.
Nơi ấy có chàng thi nhạc sĩ,
Không tên tuổi, chẳng có khán đài.
Chỉ bóng tối, cùng cây đàn cũ,
Phím sứt mòn, theo kiếp long đong.
Thường ngày, chàng làm trăm thứ việc,
Gánh nước thuê, vá lưới ven sông.
Khi theo thợ hồ, trộn vôi vữa,
Tối về thân xác, rã rời đau.
Bữa đói bữa no, quen số phận,
Khoai luộc chấm muối, thay bữa cơm.
Túi áo cũ, trang thơ gấp nhỏ,
Chờ đêm về, thức dậy cùng đàn.
Nghĩa địa tối, trăng treo lơ lửng,
Đèn dầu lên, cung nhạc mở màn.
Ngón tay gầy, run trên dây sét,
Phím mòn sâu, vẫn bật âm cao.
Tiếng đàn ngân như nguồn suối nhỏ,
Thoáng qua mộ, nghe thấm nghẹn ngào.
Chàng đàn cho gió, nghe thân phận,
Cho trăng sao, thấu kiếp vô thường.
Mộ bia đá, thành người tri kỷ,
Lặng im nghe, chẳng trách chẳng thương.
Dạ khúc sanh, trong miền bóng tối,
Như sao buồn, chẳng có tên riêng.
Nghèo không hèn, đau không gục ngã,
Tin mong manh, vẫn cháy trong lòng.
Thuở nhỏ, từng có nhà êm ấm,
Cha gõ nhịp, mẹ hát ru đêm.
Đàn cũ sét, run tim dần chạm,
Biết đời này chẳng thể rời xa.
Cha mất sớm, mẹ đau bệnh mãi,
Giấc mơ nghèo, trôi dạt bể dâu.
Nghĩa địa hoang, thành nơi trú ngụ
Ở lâu rồi, thành mối thân quen.
Thời gian trôi, giữa miền mộ cổ,
Ngày dài hơn, ánh nắng qua cây.
Trưa gối đàn, nghe ve hợp xướng,
Nghệ sĩ sống cốt, được hát ca.
Người đời gọi chàng bao tên lạ,
Chẳng cái nào, thật sự là mình.
Viết khi đói, đàn trong mưa lạnh,
Không thi, ca, chàng chết lặng thinh.
Người say rượu, tiếng cười khinh bạc,
Khúc đàn ngân, làm đất thở dài.
Cô gái lạc đường, nghe đứng lặng,
Hỏi sao không, hát chốn người đông.
Chàng khẽ nói, ngoài kia ồn quá,
Người ta nghe, chẳng thấu được gì.
Khúc bánh mì, dịp may bỏ lỡ,
Như nốt đàn lạc, giữa chiều rơi.
Mưa dầm mục chòi, thân ho mãi,
Sợ chưa đàn xong, khúc phổ rồi.
Đêm trăng tàn, dây đàn thay vội,
Đèn dầu tắt, bóng tối bặt âm.
Sáng hôm sau, không còn tiếng nhạc,
Nấm mồ nghèo, thiếu vắng âm quen.
Trang giấy cũ, chuyền tay luyến tiếc,
Người khóc thầm, kẻ lặng rất lâu.
Nấm mồ nhỏ, không tên không tuổi,
Nhưng đêm về, đàn vọng trong sương.
Tuyệt tác ấy, sinh từ quên lãng,
Âm ngân vang, chẳng đợi ai hay.
Không sân khấu, không đèn rực rỡ,
Viết không bán, chẳng đợi ai nghe.
Khúc đàn còn, trong mưa nắng gió,
Cho gió trăng sao, giữa vô thường.
Повторяем попытку...
Доступные форматы для скачивания:
Скачать видео
-
Информация по загрузке: